Welcome, Guest
You have to register before you can post on our site.

Username
  

Password
  





Search Forums

(Advanced Search)

Forum Statistics
» Members: 6
» Latest member: MaiThao
» Forum threads: 603
» Forum posts: 605

Full Statistics

Online Users
There are currently 3 online users.
» 0 Member(s) | 3 Guest(s)

Latest Threads
Chúa Nhật XVI Thường Niên...
Forum: Những Bài Giảng Lễ Chúa Nhật
Last Post: LongHai
07-19-2018, 05:29 PM
» Replies: 0
» Views: 1
Chúa Nhật XV Thường Niên ...
Forum: Những Bài Giảng Lễ Chúa Nhật
Last Post: LongHai
07-13-2018, 07:50 PM
» Replies: 0
» Views: 8
Chúa Nhật XIV Thường Niên...
Forum: Những Bài Giảng Lễ Chúa Nhật
Last Post: LongHai
07-07-2018, 05:37 PM
» Replies: 0
» Views: 13
Chúa Nhật XIII Thường Niê...
Forum: Những Bài Giảng Lễ Chúa Nhật
Last Post: LongHai
06-28-2018, 05:37 PM
» Replies: 0
» Views: 24
Chúa Nhật XII Thường Niên...
Forum: Những Bài Giảng Lễ Chúa Nhật
Last Post: LongHai
06-22-2018, 06:23 AM
» Replies: 0
» Views: 33
Chúa Nhật XI Thường Niên ...
Forum: Những Bài Giảng Lễ Chúa Nhật
Last Post: LongHai
06-15-2018, 06:49 PM
» Replies: 0
» Views: 53
Chúa Nhật X Thường Niên –...
Forum: Những Bài Giảng Lễ Chúa Nhật
Last Post: LongHai
06-08-2018, 04:34 PM
» Replies: 0
» Views: 79
Chúa Nhật Lễ Kính Mình và...
Forum: Những Bài Giảng Lễ Chúa Nhật
Last Post: LongHai
05-31-2018, 08:46 PM
» Replies: 0
» Views: 66
Chúa Nhật Lễ Chúa Ba Ngôi...
Forum: Những Bài Giảng Lễ Chúa Nhật
Last Post: LongHai
05-26-2018, 08:18 AM
» Replies: 0
» Views: 68
Chúa Nhật Lễ Chúa Thánh T...
Forum: Những Bài Giảng Lễ Chúa Nhật
Last Post: LongHai
05-19-2018, 06:28 AM
» Replies: 0
» Views: 70

 
Information Chúa Nhật XVI Thường Niên – Năm B
Posted by: LongHai - 07-19-2018, 05:29 PM - Forum: Những Bài Giảng Lễ Chúa Nhật - No Replies


Vị Mục Tử Chạnh Lòng Thương

Giữa mớ hỗn độn của cuộc sống đời thường, Lời Chúa hôm nay nhắc chúng ta: hãy tìm định hướng cho cuộc đời mình. Hãy chọn lựa và đi theo Chúa vì Ngài là Mục tử của đời ta. Hình ảnh người mục tử chăm sóc đàn chiên giúp chúng ta tìm thấy ý nghĩa cuộc sống, thêm an tâm tin tưởng và phó thác nơi Ngài, vì Ngài là Cha nhân hậu và là Đấng giàu lòng xót thương.

Cuộc sống xung quanh ta đầy rẫy những bon chen tính toán. Những quay cuồng vật lộn, những lo toan cơm áo gạo tiền dễ làm ta lạc đường mất hướng. Có những lúc giật mình nhìn lại, ngỡ ngàng không biết mình sống cho ai, để làm gì và sẽ đi về đâu. Giữa mớ hỗn độn của cuộc sống đời thường, Lời Chúa hôm nay nhắc chúng ta: hãy tìm định hướng cho cuộc đời mình. Hãy chọn lựa và đi theo Chúa vì Ngài là Mục tử của đời ta. Hình ảnh người mục tử chăm sóc đàn chiên giúp chúng ta tìm thấy ý nghĩa cuộc sống, thêm an tâm tin tưởng và phó thác nơi Ngài, vì Ngài là Cha nhân hậu và là Đấng giàu lòng xót thương.

Người mục tử là một hình ảnh rất thân thương và gần gũi đối với dân tộc Do Thái, là dân chuyên sống bằng nghề du mục. Ảnh hưởng của người mục tử rất quan trọng, liên quan đến sự tồn vong của đàn chiên. Qua lời ngôn sứ Giêrêmia, Thiên Chúa khẳng định, chính Ngài là mục tử của vương quốc Israen, cũng là Vua lãnh đạo dân tộc này. Ngài chăm sóc, hướng dẫn và chúc lành cho dân. Lịch sử nhân loại cũng là lịch sử cứu độ. Từng trang sử đều in đậm dấu ấn do quyền năng và tình yêu thương của Chúa đối với nhân loại, đặc biệt đối với dân riêng Ngài đã chọn, tức là dân Do Thái. Dầu vậy, Thiên Chúa vẫn hứa ban cho dân Israen một vị vua trong tương lai. Vị vua này sẽ dẫn dắt dân trong sự công chính. Người sẽ là vị Vua Hòa Bình. Nhờ Người, Thiên Chúa và con người sẽ giao hòa, muôn nước sẽ sống trong bình an. Người ta không còn dùng gươm giáo để tiêu diệt nhau nữa, nhưng cùng nắm tay nhau xây dựng một thế giới nhân ái yêu thương.

Vị vua tương lai mà ngôn sứ Giêrêmia loan báo là chính Chúa Giêsu, Ngôi Lời nhập thể và Đấng Cứu độ trần gian. Tiếp nối giáo huấn của Cựu ước, Chúa Giêsu đã dùng hình ảnh người mục tử và đàn chiên, để nói về quyền năng của Người. "Ta là Mục tử tốt lành. Mục tử tốt lành hiến mạng sống mình vì đàn chiên", Chúa Giêsu đã khẳng định như thế. Người là Mục tử tốt và cũng là Mục tử đích thực. Hai đặc tính này đi đôi với nhau và diễn tả sứ mạng Thiên sai của Người. Trong lịch sử cũng như ngày hôm nay, đã và đang có những mục tử giả hiệu, những mục tử không tốt. Những mục tử này, thay vì phục vụ đàn chiên, lại hành hạ và giết chết đàn chiên. Chúa Giêsu là Mục tử tốt và thật. Vị Mục tử Giêsu vừa quan tâm đến những người cộng tác là các môn đệ, vừa lo lắng cho đám đông dân chúng. Khi thấy các môn đệ mệt mỏi, Người đã bảo họ đi nghỉ ngơi cầu nguyện tĩnh dưỡng. Khi thấy dân chúng đông đảo đi theo Người, Người chạnh lòng thương trước nỗi khốn cùng về thể xác cũng như tinh thần của họ. Không chỉ những người đi theo Chúa vào tận nơi hẻo lánh, mà còn cả nhân loại đang đói khát tình thương, cũng đang rất cần sự nâng đỡ của Chúa, vì chỉ có Chúa mới có thể lấp đầy những khát vọng thâm sâu của con người.

Trước nỗi khốn cùng của cuộc sống, nhiều người đã chọn những giải pháp trần gian mà họ quên chạy đến với Chúa để xin Ngài hướng dẫn, chỉ lối đưa đường. Cũng có những người mù quáng đi theo những mục tử giả, tức là những cá nhân hoặc những trào lưu buông thả, vô thần, chủ trương lối sống duy vật chất và phủ nhận những giá trị thiêng liêng. "Chúa là Mục tử chăn dắt tôi", đó vừa là lời tuyên xưng đức tin, vừa là tâm tình phó thác của chúng ta, với tư cách là Kitô hữu. Trải qua hai mươi thế kỷ, biết bao sói dữ đã trở thành chiên lành, nhờ chuyên tâm đi theo vị Mục tử nhân lành dẫn dắt. Biết bao con chiên lạc đã trở về chính lộ nhờ thiện chí đón nhận lời giáo huấn của Người. Ý thức mình là con chiên trong đàn chiên đông đảo của Chúa, chúng ta hãy chân thành lắng nghe lời Người dạy và thực hiện lời Người nhủ khuyên. "Đường đi có Chúa chông gai con có sợ chi", tin vào sự dẫn dắt của Chúa giúp chúng ta vượt thắng mọi gian khó trên đường đời.

Hình ảnh vị Mục tử nhân lành cũng nhắc nhở những ai được Chúa trao nhiệm vụ lãnh đạo các cộng đoàn tín hữu, tức là Giám mục, linh mục, phải noi gương Đức Giêsu, Đấng đã đến không phải để được người ta phục vụ, nhưng để phục vụ và hiến mạng sống vì tha nhân. Bất kể thời nào và ở đâu, Giáo Hội luôn cần những mục tử tài đức, khiêm tốn và sẵn sàng phục vụ đàn chiên Chúa đã trao phó. Những vị lãnh đạo này rất cần đến sự nâng đỡ, cộng tác và cầu nguyện của các tín hữu.

Ngôn sứ Giêrêmia đã loan báo một vị Vua công chính đến để kiến tạo hòa bình, đó là Đức Giêsu Kitô. Thánh Phaolô tiếp tục quảng diễn sứ vụ thiên sai của Đức Giêsu, tức là giao hòa thế gian với Thiên Chúa và giao hòa con người với nhau. Người đã phá đổ bức tường ngăn cách giữa dân Do Thái với các dân, tiêu diệt mối thù nghịch, liên kết mọi người và làm thành gia đình của Thiên Chúa (Bài đọc II). Gia đình này là đàn chiên đông đảo, không còn phân biệt nguồn gốc, ngôn ngữ hay mọi dị biệt. Mỗi cộng đoàn đều là hình ảnh của gia đình ấy. Sự hiệp thông gắn bó, tình đoàn kết yêu thương giữa mọi cá nhân trong một cộng đoàn, chính là lời chứng hùng hồn cho sự dẫn dắt yêu thương của vị Mục tử nhân lành, luôn chạnh lòng thương và chúc lành cho những ai tin tưởng phó thác nơi Người.

ĐGM. Giuse Vũ Văn Thiên
Trích từ nguồn: Tòa Giám Mục Hải Phòng

Print this item

Information Chúa Nhật XV Thường Niên – Năm B
Posted by: LongHai - 07-13-2018, 07:50 PM - Forum: Những Bài Giảng Lễ Chúa Nhật - No Replies


Lên Đường

Một khi được sai đi, người ngôn sứ không thể ù lỳ bất động, nhưng phải lên đường. Cuộc lên đường nào cũng đòi hỏi phải chấp nhận hy sinh, thoát ra khỏi vỏ bọc ích kỷ để đến với người khác.

Cuộc sống quanh ta muôn màu muôn vẻ. Mỗi ngày sống chỉ có ý nghĩa khi đem lại niềm vui và hạnh phúc cho bản thân và cho tha nhân. Cuộc sống cũng như dòng chảy, luôn mang theo sức sống đến với mọi người ta gặp gỡ và mọi nơi ta hiện diện. Thiếu niềm vui, cuộc sống sẽ trở nên nghèo nàn đơn điệu vô nghĩa. Cuộc sống cũng luôn là cuộc lên đường, mở rộng tầm nhìn, khám phá những điều kỳ diệu Thiên Chúa đang không ngừng thực hiện mỗi ngày, để ca tụng tôn vinh và loan báo tình thương của Ngài đối với nhân loại. Đối với người tin Chúa, mỗi ngày sống là một cuộc lên đường. Càng nhiệt thành lên đường, ta càng nhận ra cuộc đời này tươi đẹp.

Tiếp nối tư tưởng sứ mạng "ngôn sứ" được diễn giải trong Chúa nhật trước, Lời Chúa hôm nay muốn phác họa chân dung người ngôn sứ trong cuộc sống hiện tại. Ngôn sứ là người được sai đi nói lời của Chúa. Một khi được sai đi, người ngôn sứ không thể ù lỳ bất động, nhưng phải lên đường. Cuộc lên đường nào cũng đòi hỏi phải chấp nhận hy sinh, thoát ra khỏi vỏ bọc ích kỷ để đến với người khác. Đến với người khác là chấp nhận họ cùng với những khiếm khuyết và bất toàn của họ trong nhân cách cũng như mối tương giao.

Chẳng có ai sinh ra lập tức đã là ngôn sứ, nhưng phải rèn luyện bản thân và thiện chí học hỏi. Ngôn sứ Amos đã được Chúa gọi "bất thình lình" khi ông đang đi theo đàn chiên. Ông tự nhận mình không phải là một ngôn sứ cha truyền con nối. Nhưng một khi đã được Chúa gọi, ông làm hết sức mình để chuyển tải lời giáo huấn của Chúa cho dân (Bài đọc I). Chúa có quyền tự do chọn lựa và gọi những ai Ngài muốn. Tất cả đều có thể cộng tác với Ngài để thi hành nhiệm vụ ngôn sứ. Không có ai lấy cớ, sức khỏe, học vấn, địa vị xã hội... để khước từ sứ mạng cao quý này. Hiệu quả của nhiệm vụ ngôn sứ không đến từ sự khôn ngoan loài người, nhưng do Chúa làm nên. Ngôn sứ Giona đã lên đường với toan tính kiểu con người, tức là trốn tránh trách nhiệm Chúa trao vì quá nặng nề, nhưng kết cục, ông vẫn phải đến nơi Chúa muốn sai ông đến. Trong Cựu ước, có những vị ngôn sứ vì sợ cường quyền hoặc ham muốn bổng lộc, đã làm sai lệch ý Chúa. Những vị này đã phải chuốc lấy thất bại, vì tội bất trung.

Mỗi người tín hữu là một ngôn sứ được sai vào lòng đời. Thánh Mác-cô thuật lại việc Chúa Giê-su sai các môn đệ lên đường. Hành trang các ông mang theo trước hết là quyền năng và sức mạnh thần thiêng của Chúa. Nhờ quyền năng này, các ông có thể xua trừ ma quỷ, đẩy lui sự tấn công của thần ô uế và những mãnh lực tăm tối. Những người được sai đi không làm việc đơn lẻ, nhưng trong tình hiệp thông và liên kết với anh em mình. Đó là lý do tại sao Chúa sai "từng hai người đi". Sự liên kết này vừa tạo sức mạnh trong việc loan báo, vừa là một chứng từ sống động để giúp người khác nhận ra sứ điệp của Chúa.

Nhờ bí tích Thanh tẩy, chúng ta trở nên những ngôn sứ của Giao ước mới. Thánh Phao-lô khẳng định: Thiên Chúa đã chọn chúng ta từ trước khi tạo dựng thế gian, với mục đích để chúng ta nên thánh thiện và tinh tuyền trước mặt Ngài (Bài đọc II). Đây chính là vinh dự của người Ki-tô hữu. Vinh dự này đem lại cho chúng ta ân sủng và niềm vui. Ý thức mình được Thiên Chúa yêu thương cũng thúc bách chúng ta hãy loan báo tình yêu thương ấy cho mọi người. Đó chính là nhiệm vụ ngôn sứ mà chúng ta đã lãnh nhận khi được thanh tẩy.

Nhiệm vụ ngôn sứ gắn liền với những khó khăn chống đối và thử thách trăm chiều. Chúa Giê-su là vị Ngôn sứ vĩ đại khôn ngoan, đã chấp nhận những phản đối từ phía đồng bào của Người và đã phải chết trên thập giá, do sự ghen tương thù nghịch của họ. Những ngôn sứ tiếp nối Chúa Giê-su không thể khước từ thập giá, vì thập giá là con đường Chúa đã đi, là phương tiện Chúa đã sử dụng và là phong cách Chúa qua đó Chúa thể hiện tình thương vô biên của Chúa Cha đối với nhân loại.

Thi hành nhiệm vụ ngôn sứ qua lời rao giảng. Đó là điều đương nhiên. Tuy vậy, người Ki-tô hữu còn phải thực hiện chức năng này qua chính cuộc sống hằng ngày. Sự thân thiện, cởi mở, bao dung, nhân hậu, hiếu hòa, độ lượng... đều là những chứng từ tuyệt vời khẳng định chúng ta là môn đệ của Chúa Giê-su. Khi cố gắng trau dồi những đức tính trên đây, mặc dù chúng ta chẳng đi đâu xa, nhưng vẫn đang lên đường mỗi ngày. Với thiện chí của bản thân và ân sủng của Chúa, chắc chắn chúng ta sẽ đem lại những hoa trái và thành công.

ĐGM. Giuse Vũ Văn Thiên
Trích từ nguồn: Tòa Giám Mục Hải Phòng

Print this item

Information Chúa Nhật XIV Thường Niên – Năm B
Posted by: LongHai - 07-07-2018, 05:37 PM - Forum: Những Bài Giảng Lễ Chúa Nhật - No Replies


Vững Tin Giữa Cuộc Đời Đầy Biến Động

Tin vào Chúa cũng được so sánh như người lội ngược dòng giữa cuộc đời đầy rẫy những xáo trộn xung quanh. Giữa những bon chen, nghi ngờ và mưu mô mánh lới, người tin Chúa vẫn giữ tâm trạng an bình và phó thác, vì họ tin Chúa là chủ lịch sử và là Đấng quan phòng yêu thương.

Người tín hữu chân chính là người sống giữa cuộc đời biết bao biến động mà vẫn tin tưởng vào Chúa và trung tín với niềm tin ấy. Nói cách khác, tin vào Chúa và trung tín với Ngài, đòi hỏi phải chấp nhận những thiệt thòi trong cuộc sống. Tin vào Chúa cũng được so sánh như người lội ngược dòng giữa cuộc đời đầy rẫy những xáo trộn xung quanh. Giữa những bon chen, nghi ngờ và mưu mô mánh lới, người tin Chúa vẫn giữ tâm trạng an bình và phó thác, vì họ tin Chúa là chủ lịch sử và là Đấng quan phòng yêu thương.

Lời Chúa hôm nay nói với chúng ta những khó khăn nghịch cảnh mà người tin Chúa phải đối diện trong cuộc sống hằng ngày. Thánh Mác-cô kể lại một chuyến viếng thăm quê hương của Chúa Giêsu và những nhận định của bà con đồng hương về Người. Việc Chúa Giêsu rao giảng và làm phép lạ làm cho những người ở Nagiarét ngưỡng mộ. Tuy vậy, họ chỉ dừng lại ở sự ngưỡng mộ đối với một nhân vật giỏi giang khôn ngoan, mà không chấp nhận gạt bỏ thành kiến để đi xa hơn, tức là nhận ra Đức Giêsu là Đấng Thiên Sai, đến trần gian để cứu độ con người. Quan niệm của họ về Chúa chỉ dừng lại là "một bác thợ con bà Maria".

Giữa một xã hội đa dạng trong suy tư và trong cách sống, đức tin vào Chúa Kitô nơi chúng ta cũng có nguy cơ bị thu hẹp lại trong một số quan niệm thuần túy trần thế. Khá nhiều tín hữu chỉ giữ Đạo mà không sống Đạo, tức là họ nhận mình là người được rửa tội và mang danh Công giáo, nhưng không thực hành đức tin, hoặc giả như nếu có thì đó là một lối thực hành miễn cưỡng chiếu lệ. Những tín hữu này cũng giống như những người đồng hương của Chúa Giêsu ở Nagiarét ngày xưa. Vì vậy, họ không cảm nhận được Đức Giêsu là Đấng hằng sống trong Giáo Hội và trong tâm hồn của họ. Vì đức tin nơi họ còn non yếu và hời hợt, một lúc nào đó, những biến động của cuộc đời sẽ làm cho đức tin tiêu tan.

Trong bối cảnh phức tạp, sống đức tin đã khó, làm chứng cho đức tin lại khó hơn nhiều. Tuy vậy, trong mọi nghịch cảnh, người tín hữu vẫn là những "tông đồ" và "ngôn sứ". Theo nguyên nghĩa Hy Lạp, hai danh xưng này đều có nghĩa "được sai đi". Edêkien là một ngôn sứ sống vào thời kỳ người Do Thái bị lưu đày ở Babylon. Ông can đảm thi hành sứ vụ giữa những gian nan thử thách. Không những gặp khó khăn từ chế độ cai quản, ông còn gặp khó khăn đến từ những kỳ mục và dân Do Thái. Tuy vậy, ông không nản lòng. Nội dung bài đọc I là lời Chúa khích lệ ông, hãy tiếp tục thi hành sứ mạng, mặc cho dân cứng cổ và phản loạn. Lòng tín thác vào Chúa đã giúp ông đứng vững và loan báo sứ điệp của Chúa với lòng can đảm.

Nhờ Bí tích Thanh tẩy, người Kitô hữu được trao ba sứ mạng: Ngôn sứ, Tư tế và Vương đế. Ngôn có nghĩa là lời; Sứ có nghĩa là được sai đi. Ngôn sứ tức là người được sai đi để nói Lời của Chúa. Nhiệm vụ này, không phải lúc nào cũng dễ dàng, vì “Trung ngôn nghịch nhĩ – Lời nói thẳng thì khó nghe”. Để thi hành nhiệm vụ ngôn sứ, có những lúc người tín hữu phải kiên trung và phó thác. Trong khi nhiều người dễ dàng chấp nhận sự dối trá, thỏa hiệp để được lợi lộc danh vọng, thì người Kitô hữu phải cân nhắc kỹ càng để không phạm Luật Chúa và không làm trái với lương tâm. Lịch sử ghi lại rất nhiều tín hữu đã chọn con đường thập giá của Chúa Giêsu để làm chứng cho sự thật. Giáo Hội Công giáo Việt Nam đang cử hành Năm Thánh tôn vinh các Thánh Tử đạo Việt Nam. Các ngài đã chọn lựa Chúa và chấp nhận những hệ lụy đi kèm theo sự lựa chọn dứt khoát ấy. Đòn vọt, tù đầy, gông cùm và vu khống không làm các ngài nản chí. Ước chi việc cử hành Năm Thánh giúp mỗi người tín hữu nhận ra sứ mạng nhân chứng trong bối cảnh xã hội Việt Nam hôm nay, nhờ đó, chúng ta được vững tin giữa cuộc đời đầy biến động.

Qua chức năng ngôn sứ, mỗi chúng ta đều được sai đi để giới thiệu Chúa cho mọi người. Dù ở bậc nào, ai cũng có thể thực hiện được chức năng này, miễn là có thành tâm thiện chí. Được thúc đẩy và soi sáng bởi Đức tin, người được sai đi loan báo Lời Chúa không còn lo sợ. Thánh Phaolô, vị chiến sĩ Đức tin và là Tông đồ dân ngoại, đã cảm nhận được niềm vui khi chịu thử thách trăm chiều. Ngài vui sướng khi bị sỉ nhục, hoạn nạn, bắt bớ ngặt nghèo vì Đức Kitô. Chính lúc ấy, Ngài lại được thêm sức mạnh thần linh Chúa ban (Bài đọc II).

Không ai chúng ta viện cớ mình kém cỏi để từ chối nhiệm vụ ngôn sứ. Một nụ cười, một lời nói động viên, một cử chỉ thân thiện… dù rất đơn sơ, nhưng nếu được thực hiện với lòng yêu mến, chúng trở nên những món quà ý nghĩa. Món quà quan trọng và ý nghĩa nhất mà chúng ta có thể trao tặng cho mọi người, đó là Đức Giêsu, Thiên Chúa làm người và đang ở giữa chúng ta.

Những thử thách của cuộc đời không có ý làm ta tê liệt, chúng có ý giúp ta khám phá ra ta là ai (Bernice Johnson Reagon).

ĐGM. Giuse Vũ Văn Thiên
Trích từ nguồn: Tòa Giám Mục Hải Phòng

Print this item

Information Chúa Nhật XIII Thường Niên – Năm B
Posted by: LongHai - 06-28-2018, 05:37 PM - Forum: Những Bài Giảng Lễ Chúa Nhật - No Replies


Hiệu Quả Của Lòng Tin

Dù với hình thức nào chăng nữa, đức tin luôn luôn là điều kiện để được lĩnh nhận ơn Chúa. Nếu có đức tin, thì ngay cả sự chết cũng không còn là một điều đáng sợ.

Tác giả Mác-cô đã lồng ghép hai sự kiện vào với nhau. Cả hai đều nhằm kể về những phép lạ Đức Giêsu đã làm. Một phép lạ để chữa người đàn bà bệnh tật lâu năm và phép lạ kia làm cho em bé đã chết được sống lại.

Hai người được lãnh nhận ơn ban qua phép lạ có hai thể loại đức tin khác nhau. Người phụ nữ có đức tin âm thầm; viên cai quản Hội đường lại có đức tin được công khai tuyên xưng mạnh mẽ. Người phụ nữ chỉ mong sao chạm được vào áo Chúa; viên cai quản Hội đường lại sấp mình nài nỉ van xin.

Cả hai hình thức đức tin đều xuất phát từ lòng xác tín và cậy trông. Hai người đều tin chắc chắn rằng Đức Giêsu có thể làm được điều họ đang kêu xin. Tuy vậy, xem ra sự xác tín của người phụ nữ có vẻ mạnh mẽ hơn. Bà không dám được Chúa biết đến hay can thiệp. Bà chỉ cần chạm vào áo Người. Trong khi đó, viên cai quản Hội đường, khi thấy con mình đã chết, đã bị dao động băn khoăn. Trong cả hai trường hợp, Đức Giêsu đều nhắc đến "đức tin". Nếu Người ngỏ lời với người phụ nữ để khen đức tin của bà, thì với viên cai quản Hội đường, Người lại mời gọi ông hãy vững tin. Người hiểu tâm trạng của ông khi nghe tin con mình đã chết.

Dù với hình thức nào chăng nữa, đức tin luôn luôn là điều kiện để được lĩnh nhận ơn Chúa. Nếu có đức tin, thì ngay cả sự chết cũng không còn là một điều đáng sợ. Ý tưởng "sự chết – sự sống" được nhấn mạnh trong Phụng vụ Lời Chúa hôm nay. Đây cũng là nỗi băn khoăn của con người ở mọi thời đại. Người ta không ngừng đặt câu hỏi về ý nghĩa của sự chết và đâu là lối thoát của con người khỏi nỗi ám ảnh này. Thiên Chúa làm chủ sự sống. Ngài là Đấng tạo dựng sự sống. Sự sống đến từ Thiên Chúa. Sự chết do ma quỷ đem lại. Như thế, đức tin đem lại sự sống và khước từ niềm tin là nguyên nhân sự chết. Khi mời gọi các tín hữu hãy củng cố đức tin vào quyền năng Thiên Chúa, Phụng vụ hôm nay cũng nhắc nhở chúng ta về tình thương bao la của Ngài. Quả thật, "Thiên Chúa không làm ra cái chết, Ngài chẳng vui gì khi sinh mạng tiêu vong" (Bài đọc I). Ngài không bao giờ là tác giả của điều ác, vì bản chất của Ngài là tốt lành và thánh thiện. Như thế, tin vào Chúa sẽ giúp con người vượt qua nỗi sợ của sự chết. Bởi lẽ họ tìm thấy cánh cửa của hy vọng và ngõ lối vào tương lai.

Vì con người được tạo dựng "theo hình ảnh của Thiên Chúa" (x St 1, 27), mỗi tín hữu có sứ mạng làm cho sự tốt lành của Chúa lan tỏa nơi lòng cuộc đời. Nếu hôm nay, Đức Giêsu không hiện diện hữu hình bằng xương bằng thịt để chữa lành những bệnh nhân, thì Người lại đang mượn cánh tay và tấm lòng của chúng ta để đem tình thương đến cho người bất hạnh, đem niềm vui cho người sầu khổ và đem tự do cho người bị giam cầm. Thánh Phaolô đã khuyên các tín hữu thành Côrinhtô hãy quảng đại trong cuộc lạc quyên giúp người nghèo. Theo vị Tông đồ dân ngoại, Đức Giêsu là gương mẫu cho chúng ta về lòng quảng đại, vì Người là Đấng "vốn giàu sang phú quý, nhưng đã tự ý trở nên nghèo khó vì anh em, để lấy cái nghèo của mình mà làm cho anh em được giàu có" (Bài đọc II). Mọi sự chúng ta có đều do Chúa ban. Hơn nữa, chúng ta giàu có là do Chúa đã trở nên nghèo vì chúng ta. Chính vì thế, san sẻ cho tha nhân là chúng ta làm cho hình ảnh Chúa trở nên rạng ngời nơi cuộc đời này. Sự sẻ chia không làm cho chúng ta nghèo đi, nhưng trái lại, giúp cho chúng ta trở nên phú quý hơn trong cuộc sống.

Người đàn bà bị bệnh đã mười hai năm được Chúa chữa lành. Bé gái con ông trưởng hội đường đã chết được Chúa cho sống lại... Biết bao điều kỳ diệu hôm nay Chúa vẫn đang thực hiện nơi lòng cuộc đời, nếu chúng ta có đức tin vững vàng và lòng cậy trông sâu xa.

Giữa những thử thách phong ba của cuộc đời, nhiều khi đức tin của chúng ta bị chao đảo, như chiếc thuyền tròng trành giữa đại dương. Xung quanh chúng ta, mỗi ngày có biết bao điều xảy đến, như sự chết, tai nạn, bệnh tật. Trước những "vấn nạn" này về cuộc sống, nhiều người đã bị dao động đức tin vào một Thiên Chúa tốt lành và yêu thương. Lời Chúa giúp chúng ta xác tín: Ngài không bao giờ là nguyên nhân của sự dữ. Giữa thử thách đau thương, Thiên Chúa luôn nâng đỡ và thêm sức cho chúng ta. Nếu biết cậy dựa vào Ngài, chúng ta sẽ có đủ nghị lực vươn lên và tìm được niềm vui giữa những khó khăn trắc trở trên đường đời. Chesterton, văn sĩ, thần học gia và triết gia người Anh (1874-1936) đã viết: "Hãy cầu nguyện như thể mọi sự đều tùy thuộc vào Thiên Chúa. Hãy hành động như thể mọi sự đều tùy thuộc vào chúng ta". Quả vậy, khi quyền năng của Thiên Chúa và nghị lực của con người gặp gỡ nhau, thì những điều kỳ diệu sẽ xảy đến trong cuộc đời.

ĐGM. Giuse Vũ Văn Thiên
Trích từ nguồn: Tòa Giám Mục Hải Phòng

Print this item

Information Chúa Nhật XII Thường Niên – Năm B
Posted by: LongHai - 06-22-2018, 06:23 AM - Forum: Những Bài Giảng Lễ Chúa Nhật - No Replies


Vị Thuyền Trưởng Tuyệt Hảo

Giáo Hội luôn phải đối phó với cuồng phong bão táp, nhưng luôn vững vàng vì có Chúa Giêsu là vị Thuyền trưởng tuyệt hảo. Người là Đấng thiết lập Giáo Hội và luôn hiện diện trong Giáo Hội để ban cho Giáo Hội nghị lực siêu nhiên.

Trong thập niên 60 của thế kỷ trước, một vị Giám mục miền Bắc muốn diễn tả tình trạng khó khăn của Giáo Hội, đã cho vẽ trên bìa Lịch Công giáo hình ảnh một chiếc thuyền đang lênh đênh trên biển, trước bão tố cuồng phong, mây đen phủ kín bầu trời, chiếc thuyền bị sóng xô đẩy. Trên đỉnh của chiếc buồm là cây thánh giá. Trên mũi thuyền là một vị thuyền trưởng, vẫn vừng vàng trước cuồng phong. Bên dưới bức hình này có dòng chữ: tròng trành mà không đắm. Nhà cầm quyền lúc đó không hài lòng, cho là bêu xấu chế độ, nên đã khiển trách phê phán. Thực ra, bức hình vừa được kể trên không chỉ diễn tả hình ảnh Giáo Hội Việt Nam của thập niên 60, nhưng là hình ảnh Giáo Hội của mọi nơi, mọi thời. Giáo Hội luôn phải đối phó với cuồng phong bão táp, nhưng luôn vững vàng vì có Chúa Giêsu là vị Thuyền trưởng tuyệt hảo. Người là Đấng thiết lập Giáo Hội và luôn hiện diện trong Giáo Hội để ban cho Giáo Hội nghị lực siêu nhiên.

Cuộc sống này được sánh ví như một đại dương mênh mông. Con người sống trên trần gian là những người đang vượt biển. Mục đích của họ là đến bến bờ bên kia của đại dương. Bến bờ ấy là thế nào, mỗi tôn giáo có một cách diễn tả. Nhờ mạc khải, người Kitô hữu tin rằng, nơi bến bờ ấy, Chúa đang chờ đợi chúng ta và ban cho chúng ta hạnh phúc vì chúng ta đã can đảm vượt thắng mọi phong ba, đồng thời kiên trì cậy tin vào Người. Không chỉ chờ đợi chúng ta ở bến bờ bên kia, Chúa còn hiện diện và đồng hành với chúng ta, như chính Người đã hứa: "Này đây, Thày ở với anh em mọi ngày cho đến tận thế" (Mt 28, 20). Lúc "tận thế" là lúc chúng ta kết thúc hành trình vượt biển và cập bến. Đó cũng là lúc chúng ta được gặp Chúa. Cuộc gặp gỡ này là hân hoan vui mừng đối với những ai sống công chính, nhưng lại là thảm họa đối với những ai sống dửng dưng vô cảm đối với anh chị em mình.

Khi so sánh cuộc đời với đại dương, chúng ta nhận ra Thiên Chúa luôn điều khiển đại dương mênh mông ấy với quyền năng vô biên của Ngài. Tác giả sách Gióp đã suy tư về điều này. Thiên Chúa có quyền năng thu hồi và ngăn giới hạn của nước biển (Bài đọc I). Trong truyền thống Do Thái, biển tượng trưng cho sức mạnh của thần dữ và của hủy diệt. Thiên Chúa thống trị biển khơi, làm cho nó trở nên hiền lành và đem lại ích lợi phục vụ con người.

Quyền năng vô biên của Thiên Chúa thể hiện qua Đức Giêsu Kitô, Ngôi Lời nhập thể. Tác giả Mác-cô đã kể lại "chuyến đi bão táp" của các môn đệ. Biển đang yên lành bỗng nhiên dậy sóng. Một trận cuồng phong nổi lên, có nguy cơ nhấn chìm chiếc thuyền và những người trên đó. Đối diện với cơn bão tố trên biển hồ, các môn đệ tưởng mình như đã đến ngày tận số. Các ông hoảng loạn và kêu xin Chúa cứu. Giữa cơn khốn khó của họ, Chúa Giêsu đã tỏ rõ quyền năng của Người đối với biển khơi. Với kiểu nói: Người ngăm đe gió và truyền cho biển: 'Im đi! Câm đi'!, Thánh Mác-cô muốn diễn tả biển khơi giống như một con quái vật hung dữ đang tấn công các môn đệ. Chúa Giêsu là Con Thiên Chúa đã đến thế gian để trừ diệt quyền năng của sự chết. Người thiết lập trật tự mới trong ân sủng và bình an. Phép lạ dẹp yên sóng gió là dịp để các môn đệ nhận ra quyền năng của Thày mình. Họ hỏi nhau: "Người này là ai, mà cả đến gió và biển cũng tuân lệnh?". Thế ra, từ khi theo Chúa Giêsu cho đến tận bây giờ, các ông vẫn chưa hiểu rõ Thày mình là ai. Chỉ đến khi chứng kiến phép lạ ngoạn mục, các ông mới ngỡ ngàng và thấy rằng Thày mình không phải là một người trần gian bình thường.

Mỗi người chúng ta đang vượt biển cuộc đời. Có muôn hoàn cảnh khác nhau, vì thế cũng có muôn cách vượt biển khác nhau. Có điều, đích điểm chỉ là một. Nơi đó Chúa chờ đợi chúng ta. Có những lúc chúng ta cảm thấy như Chúa vắng bóng trong cuộc đời, và chúng ta đã thốt lên như các môn đệ ngày xưa: "Thày ơi, chúng con chết mất, Thầy chẳng lo gì sao?". Khi kêu lên những lời đó, các ông nghĩ rằng Chúa đang ngủ và bỏ rơi các ông. Tuy vậy, vào lúc các ông đang gặp gian nguy, Chúa đã can thiệp. Biển trở lại an bình, và "con tim đã vui trở lại".

Giữa trăm chiều thử thách, chúng ta hãy vững vàng cậy trông. Chúa thấu hiểu những khó khăn của chúng ta. Người không "ngủ", cũng không dửng dưng với những bất hạnh mà chúng ta gặp phải. Chúa Giêsu chính là vị Thuyền trưởng tuyệt hảo đang hướng lái con thuyền cuộc đời của mỗi người, vì Người là Đường, là Sự Thật và là Sự Sống. Giấc ngủ mà Thánh Mác-cô nhắc tới, có thể là sự thử thách của Chúa để chứng minh lòng cậy trông của chúng ta, khi gặp gian truân. Lời Chúa hôm nay giúp chúng ta kiên vững trong đức tin, để rồi "từ đây, chúng tôi không còn biết một ai theo quan điểm loài người. Và cho dù chúng tôi đã được biết Đức Kitô theo quan điểm loài người, thì giờ đây, chúng tôi không còn biết Người như vậy nữa" (Bài đọc II). Nhận ra Chúa Giêsu đang dẫn dắt cuộc đời, chúng ta sẽ an tâm và cuộc đời này sẽ có ý nghĩa hơn.

"Quá khứ hãy trao cho lòng thương xót của Thiên Chúa, hiện tại thuộc về lòng trung thành của chúng ta, còn tương lai thì phó thác cho sự quan phòng của Thiên Chúa" (Thánh Francis de Sales).

"Hãy gieo mình vào vòng tay Thiên Chúa và hãy vững tin, nếu Người muốn anh em làm gì, thì Người nhất định sẽ làm cho anh em thích hợp với công việc ấy và sẽ ban sức mạnh cho anh em" (Thánh Philip Neri).

ĐGM. Giuse Vũ Văn Thiên
Trích từ nguồn: Tòa Giám Mục Hải Phòng

Print this item

Information Chúa Nhật XI Thường Niên – Năm B
Posted by: LongHai - 06-15-2018, 06:49 PM - Forum: Những Bài Giảng Lễ Chúa Nhật - No Replies


"Chung Tay Xây Dựng Nước Trời"

Từ hình ảnh thiên nhiên vũ trụ, Phụng vụ đã giúp ta suy tư về hình ảnh Giáo Hội của Chúa, một Giáo Hội tràn đầy sức sống và bao gồm nhiều người thánh thiện. Đó chính là vẻ đẹp của Giáo Hội mà chúng ta là thành viên. Mỗi chúng ta cũng được mời gọi cộng tác phần mình để làm cho vẻ đẹp ấy ngày càng tỏa sáng.

Những người bảo vệ môi trường sinh thái sẽ rất thích thú với các bài đọc Lời Chúa hôm nay, vì Bài đọc thứ nhất, Bài Đáp ca và Bài Tin Mừng đều nói về cây cối và môi trường với những hình ảnh rất đẹp và sinh động. Những loại cây quý giá như cây hương nam, cây chà là, cây hương bá được dùng để diễn tả người công chính đạo hạnh. Một loại cây có hạt nhỏ như cây cải, cũng được dùng để so sánh với Nước Trời. Từ hình ảnh thiên nhiên vũ trụ, Phụng vụ đã giúp ta suy tư về hình ảnh Giáo Hội của Chúa, một Giáo Hội tràn đầy sức sống và bao gồm nhiều người thánh thiện. Đó chính là vẻ đẹp của Giáo Hội mà chúng ta là thành viên. Mỗi chúng ta cũng được mời gọi cộng tác phần mình để làm cho vẻ đẹp ấy ngày càng tỏa sáng.

Đức Thánh Cha Phanxicô mới công bố một Tông huấn với tựa đề Gaudete et Exultate (Vui mừng và Hớn hở) với nội dung kêu gọi mọi tín hữu nên thánh. Đây là lời mời gọi xuyên suốt Kinh Thánh, cả Cựu ước lẫn Tân ước. Trong Tông huấn này, Đức Thánh Cha giúp chúng ta hiểu ý nghĩa cụ thể của ơn gọi nên thánh. Nên thánh là việc ở trong tầm tay của mỗi người, miễn là họ có thiện chí và cố gắng để thực hiện lời Chúa dạy trong môi trường và hoàn cảnh cụ thể của mình. Đức Thánh Cha cũng nhắc chúng ta hãy nhận ra các "thánh" đang hiện diện xung quanh chúng ta. Có thể đó là một người cha, một người mẹ rất cần mẫn nuôi dưỡng, giáo dục con bằng cuộc sống đạo hạnh và gương sáng, trong hoàn cảnh kinh tế rất khiêm tốn. Có thể đó là một người làm việc trong văn phòng, trong công ty hay trên đồng ruộng, mà làm việc với lương tâm ngay thẳng, kính sợ Chúa và hài hòa với mọi người. Có thể đó là một người lao công quét rác, một người nội trợ, một nhân viên giao hàng, mà tìm thấy niềm vui trong công việc, vì đang góp phần xây dựng và làm đẹp cho xã hội. Họ là những người mang trong mình một phần sự thánh thiện của Thiên Chúa. Họ cũng là những người đang tiến bước trong hành trình nên thánh.

Lời Chúa hôm nay so sánh những người thánh thiện giống như cây hương nam trên đỉnh núi cao và như cây chà là bên dòng suốt mát. Những cây này quanh năm tươi tốt, bốn mùa trổ bông sinh hoa kết trái dồi dào. Những hình ảnh này diễn tả niềm vui và bình an nội tâm của người công chính, luôn luôn chọn Chúa làm lý tưởng sống và luôn chuyên tâm thực hiện lời dạy của Ngài. Quyền năng và tình thương của Thiên Chúa có thể làm được mọi sự. Điều này khích lệ và nâng đỡ những ai đang sống trong lầm lạc. Bởi lẽ kể cả những cây khô, Chúa cũng làm cho tươi tốt trở lại. Vì vậy, trong bất kỳ hoàn cảnh nào, chúng ta không mất hy vọng, vì Thiên Chúa luôn yêu thương tha thứ cho chúng ta, nếu thành tâm sám hối trở về.

Ngôn sứ Êdêkien nói về cây hương nam được chính Thiên Chúa trồng trên đỉnh núi và trở nên vĩ đại, đến nỗi chim trời đến nương náu. Chúa Giêsu lại nói đến cây cải, từ một hạt nhỏ xíu đã trở thành cây lớn và chim trời đến núp dưới bóng. Hai hình ảnh này diễn tả Nước Trời. Nước Trời đã khởi đầu ở trần gian và nếu người ta không tận mắt nhìn thấy Nước Trời thì người ta có thể nhận ra Nước Trời qua Giáo Hội của Chúa. Đương nhiên, Giáo Hội chưa phải là Nước Trời, mà chỉ là phương tiện dẫn đưa con người đến với Chúa, là hình ảnh của Nước Trời trong tương lai. Giáo Hội quy tụ muôn dân để làm thành gia đình có Thiên Chúa là Cha và có Đức Giêsu là Anh Cả của loài người. Giáo Hội hiện diện rất khiêm tốn giữa lòng cuộc đời. Đức Giêsu đã dùng hình ảnh hạt cải và cây cải. Đây là loại cải thường mọc ở đất nước Do Thái, không giống như rau cải ở Việt Nam. Hạt cải rất nhỏ bé, khi nảy mầm và mọc lên cũng rất âm thầm, nhưng khi thành cây, đem lại bóng mát và niềm vui cho con người. Cây cải chính là hình ảnh của Giáo Hội hiện diện giữa trần gian. Cũng có người đặt câu hỏi: Giáo Hội công giáo mang lại điều gì cho con người và cuộc sống tại Việt Nam hôm nay. Thưa: Giáo Hội mang cho con người Chúa Giêsu. Giáo Hội tiếp nối sứ mạng của Chúa Giêsu, dấn thân phục vụ vô vị lợi, vì hạnh phúc của con người, nhằm giải phóng con người khỏi ách thống trị của tiền bạc, danh vọng và tội lỗi. Giáo Hội sống trong nền văn hóa Việt Nam, giống như nhựa sống trong thân cây. Dù chúng ta thức hay ngủ, cây vẫn lớn lên, nhờ sức sống vô hình. Quá khứ và hiện tại đều chứng minh sự đóng góp to lớn của Giáo Hội Công giáo với sự phát triển của quê hương Việt Nam trong nhiều lãnh vực.

Như một hạt giống được gieo xuống lòng đất nhằm mục đích chờ đợi một cây mới sẽ sinh mầm và lớn lên, sự hy sinh của người tín hữu chắc chắn sẽ sinh hoa kết trái. Ý thức được điều này, sự sống sự chết đối với người Kitô hữu không còn quan trọng. Điều căn bản là sống đẹp lòng Chúa. Thánh Phaolô đã khẳng định như vậy, "Bởi vì tất cả mọi người chúng ta đều phải phơi bày trước toà án của Đức Kitô, để mỗi người lãnh lấy thành quả đời sống mình, tuỳ mình đã làm lành hay đã làm dữ" (Bài đọc II).

Mỗi chúng ta là một cây trồng trong vườn đời. Mặc cho bão táp mưa sa, mặc cho nắng hè thiêu đốt, mỗi cây trồng đều phải góp phần làm cho cuộc sống xanh tươi, đem lại hoa trái ngọt ngào. Mỗi chúng ta cũng là một cây trồng trong vườn Giáo Hội, để chung tay xây dựng Nước Trời. Bạn và tôi, chúng ta hãy ý thức sứ mạng cao cả là hãy nên thánh giữa vườn đời và trong vườn Giáo Hội. Chúa luôn chúc lành và thêm sức cho chúng ta.

ĐGM. Giuse Vũ Văn Thiên
Trích từ nguồn: Tòa Giám Mục Hải Phòng

Print this item

Information Chúa Nhật X Thường Niên – Năm B
Posted by: LongHai - 06-08-2018, 04:34 PM - Forum: Những Bài Giảng Lễ Chúa Nhật - No Replies


Mẹ và Anh Em Thày

"Vì ai làm theo ý Thiên Chúa, thì người ấy là anh chị em và là mẹ Ta". Thật vinh dự biết bao cho chúng ta là Kitô hữu. Nhờ việc lắng nghe và tuân giữ Lời Chúa, chúng ta trở nên người thân của Chúa. Mối tương quan này được so sánh như mẹ và anh em của Người.

Những điều thánh Mác-cô ghi lại trong bài Tin Mừng hôm nay xem ra hơi tế nhị, bởi ông nhắc lại việc Đức Giêsu bị coi là "người mất trí" và bị tố cáo là bị quỷ ám. Vào thời đầu của Kitô giáo, việc nhắc lại điều này có làm giảm thanh danh của Chúa Giêsu và cộng đoàn tín hữu không? Nhiều tác giả khẳng định rằng, những gì "khó nghe" mà được ghi lại và được chuyển tải cho các thế hệ, thì là những điều có thật và trung thực. Tác giả Mác-cô vừa nói đến Mẹ và anh em của Chúa Giêsu theo huyết thống, vừa khẳng định mối tương quan mẹ và anh em của Chúa theo nghĩa thiêng liêng. Thật vinh dự biết bao cho chúng ta, vì chúng ta là những người đón nhận và thực thi Lời Chúa, nhờ đó, chúng ta được kể như những người thân của Chúa Giêsu, trong mối liên hệ rất thiêng liêng và gần gũi.

Hai bài đọc Lời Chúa (Bài trích sách Sáng thế và bài Tin Mừng) đều nhắc tới hình ảnh người phụ nữ. Người phụ nữ thứ nhất là bà Evà, người phụ nữ thứ hai là Trinh nữ Maria. Bài đọc I như một trang sử buồn; Bài Tin Mừng lại đậm nét huy hoàng vinh quang. Nếu bà Evà là nguyên nhân của sự trầm luân án phạt; thì Trinh nữ Maria lại cộng tác với Chúa để mang ơn Cứu rỗi. Nếu bà Evà đã sa ngã và gây nên tội lỗi cho mọi thế hệ; thì Trinh nữ Maria đã vâng theo Lời Chúa để đem muôn ơn phúc cho trần gian. Đọc trình thuật của thánh Mác-cô, có vẻ như Đức Giêsu dửng dưng với mẹ của mình, khi đón nhận những ai tuân giữ Lời Chúa là mẹ, là anh em. Tuy vậy, nếu Đức Maria có phúc vì Mẹ đã sinh Đấng Cứu thế, thì Mẹ là có phúc hơn khi tuân giữ Lời của Người. Hơn nữa, khi Đức Mẹ cưu mang Chúa Giêsu, là Đức Mẹ cưu mang chính Ngôi Lời của Thiên Chúa. Bà Elisabét đã thốt lên khi gặp Đức Trinh nữ: "Em thật có phúc, vì em tin rằng, những gì Chúa phán cùng em sẽ thành sự thật". Như thế, Đức Giêsu - thay vì dửng dưng với mẹ sinh ra mình - lại tôn vinh Đức Mẹ ở cả hai khía cạnh, khía cạnh sinh thành và khía cạnh tuân giữ Lời Chúa. Đức Trinh nữ Maria, người nữ mới, trổi vượt hơn bà Evà ngàn lần. Mẹ là người đã chiến thắng mưu chước của con rắn ở đầu lịch sử. Không những thế, Mẹ còn đạp nát đầu con rắn và chiến thắng vinh quang.

"Còn mi thì sẽ rình cắn gót chân Người". Đó là lời Chúa nói với con rắn. Vâng, trải qua mọi thời đại, những môn đệ của Chúa Giêsu vẫn luôn gặp những thử thách gian truân. Con rắn từ thuở vườn Địa Đàng vẫn đang hoành hành, nhằm lôi kéo con người vào đường lầm lạc. Chính Chúa Giêsu cũng đã bị các luật sĩ kết luận: "Ông này bị quỷ ám - Chính nhờ tướng quỷ mà ông ấy trừ quỷ". Mưu chước của ma quỷ nhằm đánh lận con đen, thật giả lẫn lộn để phô bày quyền lực và làm cho con người sa ngã. Không ít người đã sa bẫy của Satan và sống đức tin cách nửa vời hoặc một lối sống lầm lạc mà cứ ngỡ mình đang trung thành với giáo huấn của Chúa. Lời Chúa giúp chúng ta xét mình và thanh tẩy lối sống đức tin, đón nhận Chúa đến trong cuộc đời.

Nếu Chúa Giêsu đã bị vu khống và kết án là "quỷ ám", thì những môn đệ của Chúa, tức là các Kitô hữu, cũng đang tiếp tục bị tấn công và gây phiền nhiễu. Ngày hôm nay, những môn đệ của Đức Giêsu vẫn bị coi như những người lội ngược dòng, thậm chí như những người "điên", vì họ sống giữa thế gian mà không thuộc về thế gian, và vì họ sẵn sàng chấp nhận những thống khổ vì đức tin và vì hạnh phúc Nước Trời. Giữa một thế gian đầy chông gai, thánh Phaolô khuyên chúng ta hãy vững vàng và phó thác nơi Chúa. Cũng như Thiên Chúa là Đấng quyền năng đã làm cho Con của Ngài được phục sinh giữa kẻ chết, thì Ngài cũng phù trợ và cứu thoát chúng ta khỏi mọi cạm bẫy của thế gian, "vì nỗi gian truân nhất thời và nhẹ nhàng của chúng ta hiện nay chuẩn bị cho chúng ta một khối lượng vô kể vinh quang đời đời". Vì thế, trong cuộc sống hằng ngày, hãy tìm kiếm những gì vững bền, tồn tại mãi mãi, vì cuộc sống này chỉ tạm thời, giống như một chiếc lều tạm, chiếc lều ấy sẽ bị phá hủy và nơi định cư vĩnh viễn của chúng ta sẽ là nơi ở trên trời (Bài đọc II).

"Vì ai làm theo ý Thiên Chúa, thì người ấy là anh chị em và là mẹ Ta". Thật vinh dự biết bao cho chúng ta là Kitô hữu. Nhờ việc lắng nghe và tuân giữ Lời Chúa, chúng ta trở nên người thân của Chúa. Mối tương quan này được so sánh như mẹ và anh em của Người. Việc chuyên tâm thực hiện Lời Chúa còn làm cho chúng ta nên giống Chúa Giêsu, trở nên đồng hình đồng dạng với Người, để rồi chúng ta có thể phản chiếu hình ảnh của Người trong cuộc sống hằng ngày. Một khi hình ảnh của Chúa Giêsu được phác họa và tỏa sáng nơi cuộc đời của mỗi người tín hữu, quyền lực của ma quỷ sẽ bị đẩy lùi, sự ác sẽ biến mất và Satan sẽ bị diệt vong.

ĐGM. Giuse Vũ Văn Thiên
Trích từ nguồn: Tòa Giám Mục Hải Phòng

Print this item

Information Chúa Nhật Lễ Kính Mình và Máu Chúa Kitô – Năm B
Posted by: LongHai - 05-31-2018, 08:46 PM - Forum: Những Bài Giảng Lễ Chúa Nhật - No Replies


Hiện Diện và Hiến Thân

Trong Bí tích Thánh Thể, Chúa Giêsu hiện diện và tiếp tục hiến thân, làm của ăn của uống cho con người, nhờ đó, họ tìm được sức mạnh siêu nhiên và muôn vàn ơn sủng cho đời sống đức tin cũng như trong hành trình cuộc đời.

Cả ba tác giả Tin Mừng Nhất Lãm đều thuật lại, vào cuối bữa tiệc ly, Chúa Giêsu đã thiết lập Bí tích Thánh Thể. Qua Bí tích này, Chúa đã để lại chính bản thân mình nơi hai loại chất liệu là bánh và rượu, như một quà tặng vô giá và vĩnh cửu của Người đối với trần gian. Trong Bí tích Thánh Thể, Chúa Giêsu hiện diện và tiếp tục hiến thân, làm của ăn của uống cho con người, nhờ đó, họ tìm được sức mạnh siêu nhiên và muôn vàn ơn sủng cho đời sống đức tin cũng như trong hành trình cuộc đời.

"Anh em hãy làm việc này mà nhớ đến Thày!". Theo lệnh truyền của Chúa, hai ngàn năm qua, Giáo Hội tiếp tục cử hành Thánh Thể. Mỗi ngày trên bàn thờ, với tác động của Chúa Thánh Thần và qua bàn tay của Linh mục cử hành Thánh lễ, Chúa Giêsu vẫn tiếp tục hiện diện và hiến thân vì chúng ta.

Trong Thánh Thể, Chúa Giêsu hiện diện để chia sẻ phận người với chúng ta. Giữa biết bao bon chen tính toán, giữa biết bao mánh mung xô bồ, Chúa đang ở đây giữa con người để nâng đỡ họ trong hành trình cuộc sống. Trước những vấn nạn về sự dữ, những người vô thần đã đặt câu hỏi: Vậy thì Chúa Giêsu làm gì trước đau khổ và sự dữ tồn tại và hoành hành trong cuộc sống con người? Phải chăng là Người bất lực và bó tay nhìn con người quay cuồng trong đau khổ? Đây là một huyền nhiệm của đau khổ. Bởi lẽ chính Chúa Giêsu cũng đã đau khổ, đã vác thập giá và đã chịu đóng đinh trên đó. Nhưng đó là cái chết vì yêu thương và vì ơn cứu rỗi của con người. Chúng ta chỉ có thể tìm thấy câu trả lời cho những vấn nạn trên đây khi nhận ra tình thương của Thiên Chúa qua cái chết của Chúa Giêsu. Đức Giêsu đã vác thập giá trên đường đến Canvê. Ngày hôm nay, Người đang tiếp tục vác thập giá với chúng ta và cho chúng ta. Ý thức có Chúa hiện diện giữa đời, cuộc sống người tín hữu sẽ bớt cô đơn nặng nhọc. Người biết phó thác đời mình vào tình thương của Chúa, sẽ cảm thấy gánh cuộc đời nhẹ nhàng hơn, hoặc ít ra, họ cũng cảm thấy trước mặt mình có một tương lai, một đích điểm.

Trong Thánh Thể, Chúa Giêsu hiện diện khiêm tốn và thinh lặng. Cuộc sống hôm nay đầy những âm thanh hỗn tạp. Tiếng nói của những kẻ bạo ngôn lại hùng hồn hơn tiếng nói của người tử tế. Chúa Giêsu dạy chúng ta hãy im lặng để nghe tiếng Chúa, nghe tiếng trái tim mình và nghe tiếng nói của tha nhân. Trong thâm cung của sự im lặng ấy, Chúa sẽ dạy cho ta biết đối nhân xử thế. Cũng trong thinh lặng ấy, chúng ta nhận ra mình là ai trước mặt Chúa, để sống khiêm tốn và thánh thiện. Giữa cuộc sống ồn ào này, chỉ những ai sống trong thinh lặng mới cảm nhận được Chúa đang ngỏ lời với mình, để rồi đời sống của họ được thấm đượm Lời hằng sống, nhờ đó mà cuộc đời kết trái đơm hoa.

Trong Thánh Thể, Chúa Giêsu dạy chúng ta hãy sống vì người khác. Bạo lực, xung đột, chia ly, giết chóc... đều đến từ sự ích kỷ của con người. Chúa Giêsu hiến thân trong Thánh Thể để trở nên của ăn của uống cho con người. Người đến trần gian không phải để được người ta phục vụ, nhưng để phục vụ và hiến mạng sống làm giá chuộc nhiều người. Đến với Thánh Thể, con người được mời gọi sống với nhau bằng trái tim. Thế gian này rộng lắm, tranh chấp nhau làm gì vì kết cục cũng chỉ cần ba tấc đất khi nhắm mắt xuôi tay. Tiền bạc thế gian nhiều lắm, đã chắc gì bảo đảm cho chúng ta hạnh phúc. Cuộc sống này ngắn ngủi lắm, nào ai sống mãi mà ôm mối hận thù truyền kiếp với người xung quanh và ngay cả thành viên trong cùng một gia đình. Hãy noi gương Chúa, sống sẻ chia, sẽ cảm nhận được hạnh phúc và niềm vui, như Chúa dạy: cho thì có phúc hơn nhận. Cho đi sẽ được nhận lãnh, tha thứ sẽ được thứ tha.

Thánh Thể nối kết ta với Chúa, và nối kết ta với nhau. Thánh Phaolô dạy: Chúng ta cùng ăn một Bánh và uống một Chén. Chúng ta cùng được nuôi dưỡng bởi Mình và Máu Đức Giêsu. Hãy sống thông điệp mà Bí tích Thánh Thể muốn nhắn nhủ, đó là tình hiệp nhất. Hãy coi chừng kẻo việc rước lễ nên án phạt cho chúng ta. Thánh Augustinô cũng khuyên các tín hữu: Bạn hãy trở nên điều mà bạn lãnh nhận. Thánh nhân muốn nói, người rước lễ hãy cố gắng để chính đời sống của mình trở thành "Thánh Thể", tức là nên giống Chúa Giêsu. Chúa Giêsu là tấm bánh bẻ ra cho muôn dân. Mỗi tín hữu cũng được mời gọi sống sứ điệp Thánh Thể bằng những cố gắng hy sinh, bao dung quảng đại, để rồi cuộc đời của chúng ta cũng là một "tấm bánh" giữa đời.

"Hãy làm việc này mà nhớ đến Thày", đây là lời Chúa Giêsu nói với các tông đồ. "Việc này" mà Chúa nói tới, không phải chỉ dừng lại ở việc cử hành một lễ nghi phụng vụ, mà còn được thực hiện qua đời sống hằng ngày, đối với những con người bằng xương bằng thịt đang sống xung quanh ta. Bí tích Thánh Thể vừa là lời tôn vinh tình yêu mà Chúa Giêsu dành cho nhân loại, vừa là lời mời gọi chia sẻ để con người sống trong huynh đệ công bằng và hạnh phúc. Hiện diện và hiến thân, đó là việc Chúa Giêsu đã làm và đang làm vì yêu thương chúng ta.

ĐGM. Giuse Vũ Văn Thiên
Trích từ nguồn: Tòa Giám Mục Hải Phòng

Print this item

Information Chúa Nhật Lễ Chúa Ba Ngôi – Năm B
Posted by: LongHai - 05-26-2018, 08:18 AM - Forum: Những Bài Giảng Lễ Chúa Nhật - No Replies


Đấng Ban Phát Niềm Vui

Nếu Chúa Cha là Đấng Sáng tạo để đưa con người và vạn vật thoát khỏi hư vô, thì Chúa Con là Đấng Cứu độ dẫn đưa con người thoát khỏi tối tăm tội lỗi, và Chúa Thánh Thần dẫn đưa con người khỏi cảnh nô lệ sợ sệt. Như vậy, con người là đối tượng yêu thương của Chúa Ba Ngôi, là tác phẩm tay Ngài tạo dựng và là tạo vật tay Ngài chăm sóc.

Mảnh đất Do Thái được mệnh danh là nơi có "Một Thiên Chúa, một Đức tin và ba lời cầu nguyện". Nơi đây có người Do Thái, người Hồi giáo và người Kitô giáo. Cả ba tôn giáo này đều thờ Thiên Chúa, Đấng đã tỏ mình cho Abraham, Isaac và Giacóp (Một Thiên Chúa), cả ba đều tin Ngài là Đấng sáng tạo, là Cha chung của gia đình nhân loại và đang hiện diện giữa nhân loại (một Đức tin) nhưng ba tôn giáo này lại có ba cách thức diễn tả đức tin và cầu nguyện khác nhau (Ba lời cầu nguyện). Riêng đối với tín hữu Kitô, chúng ta tin vào Thiên Chúa của Abraham, Isaac và Giacóp, nhưng chúng ta cầu nguyện qua trung gian Đức Giêsu, vì chính nhờ Đức Kitô mà con người được gặp gỡ Chúa Cha. Đây là điểm khác biệt giữa giáo lý Kitô giáo và hai tôn giáo vừa nêu trên. Khi lần bước tìm hiểu suy tư về Đấng mình tin tưởng, người Kitô giáo tin rằng Thiên Chúa không đơn độc, nhưng gồm ba ngôi vị, đó là Chúa Cha, Chúa Con và Chúa Thánh Thần. Thiên Chúa Ba Ngôi là nền tảng đức tin của chúng ta.

Khi đọc ba bài đọc được đề nghị cho thánh lễ năm B, chúng ta thấy Bài đọc I diễn tả quyền năng của Thiên Chúa Cha; Bài Tin Mừng cho thấy quyền năng của Chúa Con (Thày đã được trao toàn quyền trên trời dưới đất...); Bài đọc II cho thấy vai trò của Chúa Thánh Thần. Tìm hiểu sâu hơn, chúng ta lại thấy Chúa Cha là Chủ lịch sử; Chúa Con là Đấng Thiên Sai; Chúa Thánh Thần là Đấng hướng dẫn và ban cho con người niềm vui. Nếu Chúa Cha là Đấng Sáng tạo để đưa con người và vạn vật thoát khỏi hư vô, thì Chúa Con là Đấng Cứu độ dẫn đưa con người thoát khỏi tối tăm tội lỗi, và Chúa Thánh Thần dẫn đưa con người khỏi cảnh nô lệ sợ sệt. Như vậy, con người là đối tượng yêu thương của Chúa Ba Ngôi, là tác phẩm tay Ngài tạo dựng và là tạo vật tay Ngài chăm sóc.

Đối với khá nhiều người tín hữu, nói đến Chúa Ba Ngôi là nói đến một huyền nhiệm bí ẩn không thể suy thấu, và như vậy, mầu nhiệm này cũng không liên quan và ảnh hưởng gì đến đời sống của họ. Đây là một lối suy nghĩ hạn hẹp, thậm chí sai lầm. Chúng ta cần phải thoát ra khỏi quan niệm ấy, để tiến sâu vào mầu nhiệm này, là căn bản cốt lõi của đời sống đức tin.

Như đã nói trên, việc tuyên xưng Thiên Chúa duy nhất là Cha, và Con, và Thánh Thần, là nét đặc trưng riêng biệt của đức tin Kitô giáo. Trải qua nhiều thời đại, con người đang đi kiếm tìm Thượng đế. Khi trình bày quan niệm về tôn giáo, con người thường có khuynh hướng đánh đồng các tôn giáo và coi các vị Thần linh đều giống nhau, nếu có khác biệt là chỉ do chí hướng của con người. Không phải vậy, khởi đi từ truyền thống Do Thái, mạc khải Kitô giáo nhận ra Đấng luôn quan tâm chăm sóc dân riêng của Ngài là Thiên Chúa, Cha của Đức Giês Kitô. Ông Môisen đã hỏi dân: "Có thần nào đã ra công đi chọn lấy cho mình một dân tộc từ giữa một dân tộc khác, đã dùng bao thử thách dấu lạ, điềm thiêng và chinh chiến, đã giang cánh tay mạnh mẽ uy quyền, gây kinh hồn táng đởm, như Đức Chúa, Chúa của anh em, đã làm cho anh em tại Ai-cập, trước mắt anh em không?" (Bài đọc I). Kitô giáo đã nhận ra nơi Thiên Chúa của Israen là Cha của Đức Giêsu và là Cha của gia đình nhân loại. Ngài đã chọn một dân riêng, đã luôn trung thành với dân này, dù nhiều lần họ phản bội. Ngài là Đấng đã tự mạc khải cho Abraham, Môisen và cho dân qua trung gian các ngôn sứ. Ngài không phải là một vị Thiên Chúa dửng dưng với nỗi đau của con người và tất cả những gì đang xảy ra trong cuộc sống. Ngài vừa là Vua, Đấng Cứu độ, Mục tử, Hôn phu và là Cha. Đương nhiên, những danh xưng này mang ý nghĩa đặc biệt và tượng trưng, chứ không theo quan niệm trần tục. Ngài thân thiết đặc biệt với dân Ngài đến nỗi mặc lấy xác thịt để ở cùng con người và chung chia thân phận phàm nhân với họ. Trong Chúa Giêsu Kitô thành Nagiarét, Thiên Chúa đã "căm lều" giữa nhân loại và cũng qua Người, Thiên Chúa đổ tràn Thánh Thần của Ngài như dòng nước tắm mát trần gian và làm cho đất đai đâm chồi nảy lộc, vũ trụ xinh tươi. Trên đây là những hoạt động của Ba Ngôi Thiên Chúa. Thiên Chúa Ba Ngôi không phải là một câu chuyện xa xôi ở trên tít tầng trời cao không có liên hệ gì đến chúng ta. Trái lại, Mầu nhiệm Ba Ngôi thấm nhuần cuộc đời chúng ta và biến đổi từng ngày để giúp chúng ta được biến đổi tới mức vẹn toàn.

Được thanh tẩy nhân danh Chúa Ba Ngôi, chúng ta cũng được tháp nhập vào mối liên hệ đặc biệt này. Bí tích Thanh tẩy làm cho chúng ta được tham dự vào đời sống nơi Ba Ngôi Thiên Chúa, dìm sâu chúng ta trong biển tình yêu lai láng, để rồi từ nay, chúng ta luôn ý thức mình là con Thiên Chúa, ngay chính trong hiện hữu và những hoạt động của mình.

Khi cử hành lễ Chúa Ba Ngôi, chúng ta chúc tụng quyền năng cao cả của Chúa, không chỉ là quyền năng trong mối liên hệ nội tại giữa Ba Ngôi, nhưng còn là quyền năng thông ban cho con người tình yêu thương, để làm cho con người được canh tân đổi mới và thánh hóa. Hãy nhận ra Chúa Ba Ngôi luôn yêu thương và hiện diện giữa chúng ta, để trọn vẹn đời sống chúng ta đều quy hướng về Ngài, nhờ đó chúng ta nên thánh ngay trong cuộc sống hôm nay.

ĐGM. Giuse Vũ Văn Thiên
Trích từ nguồn: Tòa Giám Mục Hải Phòng

Print this item

Information Chúa Nhật Lễ Chúa Thánh Thần Hiện Xuống – Năm B
Posted by: LongHai - 05-19-2018, 06:28 AM - Forum: Những Bài Giảng Lễ Chúa Nhật - No Replies


Đấng Ban Phát Niềm Vui

Niềm vui của Chúa không chỉ là niềm vui trần gian nhất thời và bề ngoài, nhưng đó chính là niềm vui nội tâm, giúp cho con người được hạnh phúc. Niềm vui ấy là ân ban của Chúa Thánh Thần, Ngôi Ba Thiên Chúa, Đấng đang hiện diện trong Giáo Hội và là linh hồn của Giáo Hội. Chúa Thánh Thần chính là Đấng ban phát niềm vui.

"Niềm vui" là một điểm nhấn nổi bật trong giáo huấn của Đức Thánh Cha Phanxicô. Theo ngài, hiệu quả của sứ mạng truyền giáo bị hạn chế vì đôi khi đức tin được trình bày một cách cứng nhắc, khô khan, thiếu vắng niềm vui. Thiên Chúa hiện diện giữa dân của Ngài. Đó là niềm vui mừng lớn lao và đó cũng là điểm làm nên sự khác biệt giữa Do Thái giáo và các tôn giáo đương thời khác. Đức Giêsu là Tin Mừng của Thiên Chúa. Chính cuộc sống của Người là Tin Mừng. Người đến trần gian làm cho Tin Mừng ấy được lan tỏa mọi nẻo đường của cuộc sống. Niềm vui của Chúa không chỉ là niềm vui trần gian nhất thời và bề ngoài, nhưng đó chính là niềm vui nội tâm, giúp cho con người được hạnh phúc. Niềm vui ấy là ân ban của Chúa Thánh Thần, Ngôi Ba Thiên Chúa, Đấng đang hiện diện trong Giáo Hội và là linh hồn của Giáo Hội. Chúa Thánh Thần chính là Đấng ban phát niềm vui.

Đề tài "niềm vui" được trải dài trong các bài đọc Cựu ước cũng như Tân ước được đề nghị trong thánh lễ Vọng, chiều thứ Bảy, trước lễ Hiện Xuống, và được diễn tả một cách đặc biệt trong bài Tin Mừng lễ chính ngày. Thánh Gioan kể lại, trong lúc các tông đồ đang u sầu đau khổ, Chúa Giêsu phục sinh đã hiện ra với các ông, mặc dù các cửa nhà đều đóng kín. Việc gặp gỡ Chúa Giêsu đem lại cho các ông niềm vui vỡ òa. Bởi lẽ, trước đó, họ đau đớn chứng kiến việc thày mình bị bắt, bị tra tấn và bị giết chết. Tuy vậy, niềm vui không chỉ hệ tại ở cuộc gặp gỡ với Đấng Phục sinh, mà Đấng Phục sinh đã trao ban cho các ông Thánh Thần, Đấng là Tình Yêu muôn thuở và là Niềm Vui bất tận. "Bình an cho anh em! Như Cha đã sai Thày, Thày cũng sai anh em". Lời cầu chúc này đi đôi với cử chỉ "thổi hơi". Đây là một cách diễn tả thấm nhuần truyền thống của Cựu ước. Vì Thiên Chúa thổi hơi để ban cho con người có sức sống (x. St 2, 7). Ngôi Ba Thiên Chúa hay Chúa Thánh Thần được diễn tả như: Gió, Thần Khí, Hơi Thở, Sự Sống. Vì thế, việc Đức Giêsu "thổi hơi" trên các tông đồ nhắc lại việc Thiên Chúa ban Thần Khí của Ngài cho mọi loài tạo vật và cho con người vừa được nắn từ bùn đất. Chính nhờ Thần Khí mà vũ trụ này được tác tạo và luân chuyển xoay vòng theo một trật tự diệu kỳ. Tiếp nối ý tưởng "Thần Khí" và "Thổi hơi", bài đáp ca trong thánh lễ hôm nay tuyên xưng: "Ngài rút hơi thở chúng đi, chúng chết ngay, và chúng trở về chỗ tro bụi của mình. Nếu Ngài gửi hơi thở tới, chúng được tạo thành, và Ngài canh tân bộ mặt trái đất" (Tv 103, 29). Quả vậy, không có Chúa Thánh Thần (hay Thần Khí Thiên Chúa), sự sống trên trái đất sẽ chấm dứt, thiên nhiên vũ trụ sẽ biến thành hư vô. Chúng ta gọi Chúa Thánh Thần là "Thần Khí tác tạo" là vì thế.

Khi mừng lễ Chúa Thánh Thần hiện xuống, Giáo Hội nhìn lại lịch sử mà mình đã được sinh ra. Ngày lễ Ngũ Tuần là một lễ quan trọng của người Do Thái. Vào chính ngày này, Chúa Thánh Thần đã ngự xuống trên các tông đồ. Lịch sử đã sang một trang mới. Nỗi buồn bị đẩy lui, nhường chỗ cho niềm vui; sự sợ hãi nơi các tông đồ chấm dứt, nhường chỗ cho lòng can đảm nhiệt thành loan báo Tin Mừng Phục sinh. Tác giả sách Công vụ Tông đồ đã diễn tả sự kiện Chúa Thánh Thần hiện xuống như một lễ khai sinh trọng thể của Giáo Hôi (Bài đọc I).

Đấng đã đến với Giáo Hội trong ngày lễ Ngũ Tuần vẫn hiện diện giữa chúng ta, vẫn tiếp tục ban cho chúng ta niềm vui tràn đầy và nâng đỡ chúng ta trong hành trình cuộc đời, giữa những chông gai thử thách trăm chiều. Nhờ Chúa Thánh Thần mà Giáo Hội được liên kết gắn bó giữa các nền văn hóa khác nhau trên trái đất, làm thành gia đình của Thiên Chúa. Thánh Phaolô đã dùng hình ảnh một thân thể con người để diễn tả tính đa dạng và hoàn vũ của Giáo Hội: "Cũng như chỉ có một thân thể nhưng có nhiều chi thể, mà các chi thể tuy nhiều nhưng chỉ là một thân thể, thì Chúa Kitô cũng vậy. Vì chưng trong một Thánh Thần, tất cả chúng ta được thanh tẩy để làm nên một thân thể, cho dù là Do Thái hay dân ngoại, nô lệ hay tự do: tất cả chúng ta đã uống trong một Thánh Thần".

Trong Tông huấn "Gaudete Exultate" mới công bố ngày 9-4-2018, Đức Thánh Cha Phanxicô đã viết: "Cuộc đời Kitô hữu là cuộc đời "vui mừng trong Chúa Thánh Thần" (Rom 14, 17), vì "kết quả cần thiết của tình yêu bác ái là vui mừng; bởi vì mỗi người yêu đều vui mừng khi được kết hợp với người mình yêu ... ảnh hưởng của lòng bác ái là niềm vui.. Khi nhận được hồng ân Lời Chúa tuyệt mỹ, chúng ta ôm chặt lấy Lời ấy "giữa bao gian khổ, với niềm vui của Chúa Thánh Thần" (1 Tx 1, 6). Nếu chúng ta để cho Chúa kéo chúng ta ra khỏi cái vỏ của mình và thay đổi cuộc sống của mình, thì chúng ta có thể làm như Thánh Phaolô nói với chúng ta: "Hãy hãy luôn vui mừng trong Chúa. Tôi nhắc lại, hãy vui lên!" (Pl 4, 4) (số 122).

Lễ Hiện Xuống được cử hành trong tháng Năm, là tháng dâng hoa kính Đức Mẹ. Đức Maria đã hiện diện với Giáo Hội trong ngày lễ Ngũ Tuần. Chúa Thánh Thần ngự đến trong khi các tông đồ quây quần xung quanh Đức Mẹ để cầu nguyện. Trong suốt chặng đường dài của lịch sử Giáo Hội, Đức Mẹ vẫn hiện diện để che chở Giáo Hội và nâng đỡ các tín hữu. Mới đây, Đức Thánh Cha Phanxicô đã thiết lập ngày lễ kính Đức Mẹ với tước hiệu "Mẹ Giáo Hội", và ngài ấn định vào ngày thứ Hai sau lễ Hiện Xuống hằng năm. Điều này giúp chúng ta liên kết với hình ảnh Đức Mẹ cầu nguyện giữa các môn đệ như đã nói trên. Mỗi người hãy dâng lên Đức Mẹ đóa hoa lòng, thể hiện qua tâm tình yêu mến, siêng năng lần hạt Mân Côi và thực thi bác ái đối với tha nhân. Đó là những đóa hoa không tàn úa với thời gian, nhưng luôn tươi đẹp và tỏa ngàn sắc hương trước dung nhan Mẹ. Chắc chắn Mẹ sẽ ban cho chúng ta hạnh phúc và niềm vui trong cuộc sống hôm nay.

ĐGM. Giuse Vũ Văn Thiên
Trích từ nguồn: Tòa Giám Mục Hải Phòng

Print this item