Thread Rating:
  • 0 Vote(s) - 0 Average
  • 1
  • 2
  • 3
  • 4
  • 5
Chúa Nhật XIX Thường Niên – Năm A
#1
Information 

Hãy Nhận Ra Chúa

"Hãy nhận ra Chúa và hãy tôn thờ Ngài!". Đó là thông điệp mà Phụng vụ muốn gửi đến chúng ta trong Chúa nhật này.

Cuộc sống bon chen tính toán lôi cuốn chúng ta và làm cho chúng ta lãng quên sự hiện diện của Chúa trong cuộc đời. Đàng khác, có những lúc chúng ta tin Chúa nhưng tự tạo ra một hình ảnh Thiên Chúa theo ý riêng mình, nhằm đáp ứng những đam mê lầm lạc của mình. Và, khi không được như vậy, thì chúng ta bất mãn bỏ Chúa.

Thánh Matthêu kể lại, vào lúc các môn đệ đang chèo thuyền trong đêm tối, Chúa Giêsu đi trên mặt nước để đến với các ông. Mặc dù mới lúc buổi chiều, các ông còn ở với Chúa, vậy mà giờ đây, các ông không nhận ra Người. Nỗi ám ảnh về quyền lực của biển cả, cộng với đêm tối, đã khiến các ông không nhận ra Thày mình. Không những thế, các ông còn hoảng hốt và nói với nhau: "Ma kìa". Cách thức và ngôn từ cho chúng ta thấy các ông như những đứa trẻ, đưa hình ảnh ma quỷ để hù dọa nhau. Những chi tiết này phần nào phản ánh cuộc sống của chúng ta trong quan niệm về Thiên Chúa. Có những lúc hình ảnh của Ngài bị con người làm cho biến dạng. Có những khi Ngài được trình bày và quan niệm giống như một "thây ma" của quá khứ. Nhiều người đã quá tự tin vào khả năng của mình. Họ không cần đến Thiên Chúa và họ quả quyết: "Thiên Chúa đã chết rồi!". Tuy vậy, Thiên Chúa không phải là sản phẩm của trí tuệ con người để họ có thể tạo nên và giết chết. Dù con người tin hay không thì Thiên Chúa vẫn hiện diện. Dù họ ghét bỏ hay yêu mến thì Ngài vẫn là Đấng nhân hậu bao dung. Những ai nhận ra Ngài thì được Ngài chúc phúc.

"Hãy nhận ra Chúa và hãy tôn thờ Ngài!". Đó là thông điệp mà Phụng vụ muốn gửi đến chúng ta trong Chúa nhật này. Thời nào cũng có những người thử Chúa như ông Phêrô. Ông muốn sự hiện diện của Chúa phải được chứng minh bằng một dấu hiệu cụ thể, đó là việc ông đi trên mặt hồ. Chúa đã làm như ông xin. Tuy vậy, nếu Chúa là Đấng luôn ban cho con người những sức mạnh và khả năng phi thường, thì con người lại tự "chìm xuống" bởi nghi ngờ, sợ hãi, yếu đuối và thiếu niềm cậy trông. Nỗi sợ của Phêrô quá lớn, kể từ lúc những người anh em nói với nhau:"Ma kìa" lúc này vẫn còn ám ảnh ông và làm cho ông chìm xuống nước. Phải chăng vì thế mà cuộc đời chúng ta nhiều lúc bị "chìm sâu" trong biển đời và cảm thấy đang đi lạc loài trong đêm tối?

Chúa Giêsu đã quở trách ông là kẻ kém lòng tin. Có thể Chúa cũng đang quở trách chúng ta như đã quở trách ông Phêrô. bởi lẽ nhiều lúc chúng ta thiếu tin tưởng ở nơi Người. Điều đó thể hiện qua cách sống, cách cầu nguyện và mối tương quan của chúng ta hằng ngày.

Ngôn sứ Elia đang bị vua Akháp đuổi và ông trốn chạy (Bài đọc I). Trong cơn gian nan, ông trở về núi Khôrép, thường được gọi là núi của Thiên Chúa. Về nơi này, ông như về với cội nguồn của đức tin. Chính nơi đây, ông gặp lại Thiên Chúa và được Ngài ban cho ông sức mạnh. Về nơi này, ông cũng ngộ ra một điều, là Thiên Chúa không hiện diện trong giông bão, trong bạo lực và trong cách xử sự theo kiểu con người. Khi "chiến đấu" với vua Akháp và hoàng hậu Idêben, ông chưa có niềm xác tín trên đây, nên ông còn hoảng sợ. Trong cuộc trốn chạy, đã có lúc ông xin được chết, vì ông cảm thấy đang đứng trước ngõ cụt của sứ mạng. Trên núi Khôrép, Chúa đã cho ông được bình an và cảm nhận sự dịu dàng của Ngài. Bài học Chúa muốn dạy ngôn sứ Elia, đó là hãy tìm gặp Chúa với tâm hồn thanh thản nhẹ nhàng, trong một không gian tĩnh lặng thanh thoát và với một trái tim khiêm nhường rộng mở. Những tâm hồn chất chứa đầy bon chen tính toán và hận thù sẽ chẳng bao giờ được gặp Chúa.

"Quả thật, Người là Con Thiên Chúa!". Đó là lời tuyên xưng đức tin của các môn đệ. Mọi sợ hãi đã qua, còn lại là sự bình an thanh thản. Mọi nghi ngờ đã hết, nhường chỗ là niềm xác tín và tôn thờ. Đó là kết quả mà các ông đã đạt được nhờ việc nhận ra Chúa. Giữa những khó khăn, thử thách và thậm chí là mưu mô chống đối, Thánh Phaolô vẫn kiên trì xác tín. Ông biết rõ Chúa luôn bênh vực và chở che, vì Ông đang thực hiện thánh ý Chúa và xuất phát từ lòng yêu mến dành cho Ngài (Bài đọc II).

Giữa cuộc đời bấp bênh và đầy nguy cơ này, chúng ta hãy đến với Chúa. Hãy nhận ra Ngài và tuyên xưng nơi Ngài niềm xác tín. Đừng sợ! Người sẽ kéo chúng ta khỏi những hiểm nguy đang rình rập chúng ta. Có Chúa, cuộc đời chúng ta sẽ vui tươi và an bình.

ĐGM. Giuse Vũ Văn Thiên
Trích từ nguồn: Tòa Giám Mục Hải Phòng


Con Đường Của Chúa

Sau khi làm phép lạ hóa bánh ra nhiều, nuôi năm ngàn người ăn uống no nê, Chúa Giêsu truyền cho các môn đệ xuống thuyền đi qua bờ bên kia. Rồi Người một mình lên núi cầu nguyện suốt đêm. Tại sao Chúa có thái độ kỳ lạ như thế? Tại sao Chúa Giêsu bắt ép các môn đệ ra đi? Tại sao giữa lúc dân chúng đang phấn khởi tinh thần, giữa lúc uy tín của Người dâng cao như núi, Người lại bỏ đi? Trong Phúc Âm, thánh Marcô và thánh Matthêu không nói rõ lý do. Nhưng Phúc Âm thánh Gioan thì nói rõ: "Chúa Giêsu bỏ đi vì Người biết dân chúng muốn tôn Người lên làm vua" (Ga 6, 14-15). Thật là một quyết định khác thường. Theo thói thường, ta sẽ khuyên Chúa Giêsu lên ngôi làm vua rồi đi khắp nơi làm phép lạ nuôi người ta ăn uống no nê, mọi người sẽ theo Chúa và chịu phép rửa tội, cả thế giới sẽ thuộc về Chúa, khỏi mất công truyền giáo khổ cực.

Không, con đường của Chúa thì khác với con đường của ta.

Con đường của ta là con đường kiêu ngạo trong khi con đường của Thiên Chúa là con đường khiêm nhường. Ta luôn tìm cách nâng mình lên, còn Thiên Chúa luôn tìm cách hạ mình xuống. Ta muốn xưng mình là Chúa trong khi Thiên Chúa lại muốn xuống làm người. Không chỉ làm một người bình thường, nhưng còn mặc lấy thân phận nghèo hèn, yếu ớt, thậm chí bị coi như một người tội lỗi nữa. Khi nâng mình lên, ta thường hạ người khác xuống. Còn Thiên Chúa tự hạ mình xuống để nâng con người lên làm con Thiên Chúa. Con người và Thiên Chúa đều sử dụng bậc thang, nhưng theo những mục đích khác nhau. Con người sử dụng bậc thang để leo lên cao. Ai cũng muốn lên cao trong đời sống vật chất. Ai cũng muốn leo cao trong địa vị xã hội. Ai cũng muốn leo cao trong bậc thang danh vọng. Còn Thiên Chúa lại sử dụng bậc thang để đi xuống. Từ trời Thiên Chúa đã xuống thế làm người. Từ một người bình thường, Chúa còn xuống làm một người nghèo hèn, một người tội lỗi, một người thất bại.

Con đường ta chọn là con đường rộng rãi, dễ dãi. Còn con đường của Chúa là con đường chật hẹp khó khăn. Ta luôn tìm sự dễ dãi: làm sao cho đời sống đỡ vất vả, làm sao cho có những tiện nghi phục vụ đời sống, làm sao cho cuộc đời thành công tốt đẹp. Còn Thiên Chúa lại chọn con đường chật hẹp, bé nhỏ, khiêm nhường. Trong nghệ thuật quảng cáo, người ta hứa hẹn cho khách hàng mọi sự tiện nghi thoải mái. Còn Chúa Giêsu thì hứa với những kẻ muốn theo Người rằng: "Ai muốn theo Ta, hãy từ bỏ mình, vác thập giá mình mà theo Ta" (Mt 16, 24). Trong các trường đại học người ta quảng cáo: ai học trường này sẽ thành công, sẽ lên chức, sẽ lên lương. Còn Chúa Giêsu lại dạy các môn đệ: "Trong anh em, ai lớn nhất thì phải nên như người nhỏ tuổi nhất, và kẻ làm đầu thì phải nên như người phục vụ" (Lc 22, 26).

Chính Chúa Giêsu không đi vào con đường rộng rãi thênh thang, nhưng đã chọn con đường bé nhỏ, chật hẹp. Người không chọn cứu chuộc con người bằng những thành công lẫy lừng, những phép lạ kinh thiên động địa. Nhưng Người đã chọn cứu chuộc nhân loại bằng con đường đau khổ, con đường thập giá, con đường tử nạn. Chính vì thế, hôm nay, vì sợ đám đông tôn Người lên làm vua, đi xa con đường khiêm nhường bé nhỏ, Người đã bỏ đám đông mà đi. Người sợ các môn đệ bị nhiễm thói kheo khoang, phô trương, quyền lực, nên thúc giục các ông xuống thuyền sang bờ bên kia trước.

Đây không phải lần đầu tiên Chúa gặp cơn cám dỗ loại này. Trong sa mạc ma quỉ đã xui giục Người bỏ con đường khiêm nhường, đau khổ để đi vào con đường vinh quang, dễ dãi. Đây cũng chưa phải là cơn cám dỗ cuối cùng. Cám dỗ sẽ còn trở lại với lời khuyên của Phêrô khi ông ngăn cản Thầy ra đi chịu chết (x. Mt 16, 23). Cơn cám dỗ khốc liết tiếp tục trong vườn Giệt-sê-ma-ni khiến Người nao núng hầu như muốn tháo lui (x. Mt 26, 39). Cơn cám dỗ không buông tha cả khi Người đã bị treo trên thánh giá với lời thách thức của mọi người: "Nếu Ông là Con Thiên Chúa, hãy xuống khỏi thập giá để chúng tôi tin" (x. Mt 27, 42). Nhưng Người đã chiến thắng tất cả những cám dỗ của ma quỉ, kiên quyết đi vào con đường thánh ý Chúa Cha, con đường khiêm nhường, vâng lời, hi sinh gian khổ.

Bản thân ta và Hội Thánh, nếu muốn trung thành với Chúa, không thể có chọn lựa nào khác ngoài con đường của Chúa đã đi.

Quá khứ đã minh chứng: Chính khi giàu sang, quyền thế, thì Hội Thánh sa sút, khủng hoảng. Trái lại những khi gặp khó khăn, nghèo khổ, bắt bớ, Hột Thánh lại phát triển mạnh mẽ, vì đang đi vào con đường của Chúa.

Là môn đệ Chúa, ta hãy mạnh dạn bước theo Chúa vào con đường khiêm nhường bé nhỏ, vào con đường chật hẹp từ bỏ mình, vào con đường thánh giá đau khổ. Tuy khó khăn, đau đớn, nhưng đó mới là con đường dẫn ta đến với Chúa, ơn cứu độ của ta.

Gợi Ý Chia Sẻ
  1. Chúa bỏ đi, Chúa thúc giục các môn đệ bỏ đi vì sợ người ta tôn làm vua. Tôi có lựa chọn nào khiến Chúa phải bỏ đi không?
  2. Tôi mong muốn Hội Thánh có khuôn mặt nào: uy quyền giàu sang hay nghèo khó, khiêm nhường?
  3. Tôi có sẵn sàng đi vào con đường của Chúa không?
ĐTGM. Giuse Ngô Quang Kiệt
Trích từ nguồn: Tòa Giám Mục Thái Bình





Reply


Forum Jump:


Users browsing this thread: 1 Guest(s)